Tả con đường làng quê quen thuộc nơi em ở vào buổi sáng

Tả con đường làng quê quen thuộc nơi em ở vào buổi sáng

Hướng dẫn

Đây là một con đường đất đỏ đơn sơ giống như mọi đường làng khác. Con đường này chỉ rộng chừng bốn hoặc năm mét. Hàng năm, sau mùa bão lũ đều được gia cố, bồi đắp bằng những gánh đất đá của dân làng. Suốt dọc chiều dài, hai bên đường dẫn vào làng được ken kín bởi các hàng cây rợp bóng như xà cừ, phượng vĩ… xen lẫn các khóm tre, trúc luôn lao xao rì rào mỗi lần gió thổi. Ẩn khuất sau những vườn cây là những mái nhà tranh đơn sơ hay các ngôi nhà mái ngói mới được xây dựng.

Buổi sáng, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi đằng đông, con đường làng cũng bừng tỉnh giấc, mọi người đi trên con đường ngày càng đông hơn. Các bác xã viên vác cuốc, dắt trâu bò ra đồng, các bà, các chị ra chợ bán hàng, trẻ con í ới gọi nhau đi học. Xe đạp, xe máy, xe thồ… đều đi qua con đường thân quen này. Tiếng người, tiếng máy nổ hòa lẫn vào nhau tạo nên một âm thanh hỗn độn. Mùa hè, con đường thường khô ráo, hai bên đường rộ lên những bản tình ca của các nhạc sĩ ve sầu. Mùa mưa, đường trơn, chúng tôi đi học phải sắn quần lên và mỗi người có một gậy chống để khỏi té.

Xem thêm:  Tả lại cảnh tan trường sau buổi học

Con đường quê tôi đã để lại trong tôi bao kỉ niệm vui buồn và chính con đường này đã nâng bước cho tôi lớn lên mỗi ngày. Dù sau này có di đâu xa, tôi cũng không bao giờ quên được con đường đã gắn liền tuổi thơ, tuổi học trò của mình.

Theo Soanbaihay.com