Tả cảnh biển Vũng Tàu

Tả cảnh biển Vũng Tàu

Chủ nhật tuần tước em được bố mẹ cho về quê nội. Đã lâu lắm rồi mới được thăm ông bà ở Vũng Tàu. Và cũng đã từ bao lâu mới được ra lại ngắm biển. Đặc biệt hơn thế, đó là khoảnh khắc cảnh biển Vũng Tàu khi hoàng hôn đang buông.

Khi đó là khoảng tầm 5 rưỡi chiều. Một buổi chiều mùa hè thật dễ chịu. Gió từ biển thổi nhè nhẹ. Bầu trời mùa hè cao vời vợi. Trên bầu trời ấy, những đám mây đang nhuốm dần sắc tối, lững lờ tìm nơi trú ngụ. Ông Mặt Trời đỏ rực như quả cầu lửa khổng lồ đang từ từ lặn xuống lòng biển sâu. Màu đỏ của Mặt trời hắt sáng cả xuống mặt biển. Mặt biển nhuốm phai cả sắc đỏ. Đó là thứ ánh sáng rực rỡ cuối ngày làm cả vùng không gian sáng bừng ánh đỏ. Từ bầu trời nhìn xuống mặt biển thấy biển im lặng, yên bình đến lạ lung. Những con sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ, không ào ạt như biển ban sáng. Phải chăng sau một ngày vỗ sóng mệt nhoài, biển đã mệt và yên ắng nằm nghỉ? Nước biển vẫn trong như thế. Biển Vũng Tàu trong lắm. Trong và xanh nhìn được cả phía dưới biển. Mặt nước biển trong như một tấm gương khổng lồ thu cả bầu trời trên không gian. Bầu trời lam nhạt, biển cũng mang màu lam nhạt. Chân trời đỏ rực rỡ, biển cũng ánh đỏ. Trời và biển như hoà làm một, mênh mông bao xa bát ngát không thấy điểm dừng. Bờ cát vàng trải dài in dấu chân người trở về. Những rặng dừa hai bên bờ đứng rì rào trong gió biển. Cảnh vật thật nên thơ, hữu tình. Chỉ vang vọng tiếng gió thổi, lá cây rung động cùng tiếng sóng biển vỗ vỗ nhẹ nhàng.

Xem thêm:  Soạn bài sự việc và nhân vật trong văn tự sự

Hoàng hôn buông xuống, biển im lặng tìm chốn nghỉ ngơi sau một ngày mệt nhoài vỗ sóng. Trời cao cũng có những đàn chim hải âu từng đàn từng đàn bay về tổ sau một ngày kiếm ăn tứ phương. Khi biển lặng im nằm nghỉ, những cánh chim tìm chốn ngủ thì những người ngư dân lại bắt nhổ neo ra khơi xa đánh bắt. Bến tàu đông người dân chài lưới. Từng con thuyền nhổ neo căng buồm ra khơi xa. Những người ở lại, đứng lặng im trong bóng chiều vẫy tạm biệt. Cánh buồm no gió, những con thuyền lao vun vút trên mặt biển. Những cánh buồm đó mang hơi thở của dân làng và những ước mong một chuyến đi an toàn và bội thu. Nhip sống con người nơi ngư làng Vũng Tàu gian dị, yên bình đến thế.

Biển Vũng Tàu lúc nào cũng đẹp. Nhưng với em đẹp nhất là khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống. Đó là lúc cảm nhận được vị mặn mặn trong gió biển, thấy được rộng lớn bao xa của biển, thấy được cuộc sống bình dị của người dân nơi đây. Mọi thứ thật giản dị và yên bình. Biển Vũng Tàu đã đẹp lại càng đẹp hơn.