Cảm nghĩ về mái trường cấp III của em

Cảm nghĩ về mái trường cấp III của em

Bài làm

Loading...

Mười lăm tuổi, đó là lúc mà tôi phải nói lời chia tay với trường lớp, bạn bè cấp hai của mình để chuẩn bị hành trang cho ba năm học mới với ngôi trường cấp ba. Và định mệnh đã đưa tôi đến với ngôi trường hồng Hai Bà Trưng, nơi mà giờ đây tôi có thể coi là ngôi nhà thứ hai của mình, nơi mà hai năm qua đã cho tôi biết bao cảm xúc thiêng liêng nhất, trong sáng nhất, đẹp đẽ nhất của đời học trò.

Ngôi trường của tôi nằm trên con đường của một vị vua nổi tiếng trong lịch sử Việt Nam, đó là Lê Lợi. Kể từ năm 1917 đến năm thì trường tôi đã gần bước qua tuổi 101 rồi, thế nên bạn bè tôi vẫn dành ra một cái tên riêng mang đầy tính trân trọng để đặt cho ngôi trường đó là “Cụ Hồng”.

Tôi còn nhớ những ngày đầu khi chập chững bước chân vào trường, trước  cổng trường là một tấm biển lớn uy nghi đề tên trường “Trung học phổ thông Hai Bà Trưng” dẫn lối vào các dãy phòng học chỉ với hai tầng nhưng uy nghi, đẹp đẽ. Nào là hàng cây, ghế đá, phòng học, cột cờ ….tất cả đều đập vào mắt tôi, khiến lòng không thể nén lại được cảm xúc ngỡ ngàng, vui sướng và tôi đã thốt lên: “Ôi! Ngôi trường sao đẹp quá!”.  Tôi, học sinh lớp 10 cũng như anh chị lớp 11 dược phân công về các lớp. Tôi thầm ước sao cho mình có thể học chung với một số người bạn cũ. Tiếc thay, lớp tôi học toàn là những bạn lạ. “Nhưng dần rồi mình cũng sẽ quen với những bạn ấy thôi” – Tôi tự an ủi mình như thế. Sau mấy phút bỡ ngỡ ban đầu, tôi thấy cô giáo chủ nhiệm bước vào. Tôi vẫn nhớ mãi hình dáng cô giáo lúc ấy. Với độ tuổi tầm ngũ thập, cô vần giữ một dáng người thon thả, đôi mắt cô long lanh nhìn chúng tôi trìu mến, mái tóc đen dài được uốn nhẹ ở phần ngọn cùng với đó là bộ áo dài tím thiết tha – một màu đặc trưng của Huế, mà cô đã chọn mặc nó vào ngày đàu tiên đến nhận lớp tôi. Chính hình ảnh đó của cô đã làm cho tôi phần nào bớt đi sự lo lắng vì xung quanh tôi toàn là những người bạn tôi không quen. Lời đầu tiên cô nói với chúng tôi là những lời dạy bảo ân cần về ý thức và trách nhiệm đối với bản thân, trường, lớp, trong học tập và rèn luyện trong năm học đầu tiên của ngưỡng cửa cấp ba. Tôi nghĩ đó là bài học đầu tiên mà tôi được học ở ngôi trường mới này. Cảm xúc ngày khai giảng trong tôi vẫn nguyên vẹn không thay đổi. Đó là lần đầu tiên tôi dự một lễ khai giảng lớn với nhiều học sinh như thế, khác với ngôi trường Tiểu học hay Trung học cơ sở mà tôi từng học trong quá khứ. Hơn thế nữa, đây là ngày đầu tiên tôi được thử thay thế chiếc cà vạt đỏ thay cho chiếc khăn quàng đỏ  – vốn là nét đặc trưng riêng trong ngôi trường tôi học. Nhìn hình ảnh mới mẻ của mình trong bộ đồng phục mới, tôi thấy mình như trở thành một chàng trai chững chạc. Trên sân trường, thầy Hiệu trưởng uy nghiêm trên bục chào cờ đang chúc mừng những tân học sinh, đồng thời động viên các bạn phải ra sức học tập hơn nữa trong ba năm tới này, để điều đó sẽ giúp chúng ta trong Kì thi THPT quốc gia.

READ  Nghị luận xã hội về đức tính khiêm tốn
Loading...

“Tùng, tùng, tùng,…”. Tiếng trống ngày khai giảng như thúc giục chúng tôi phải hoàn thành tốt những bài học được dạy, trở thành những học sinh có ích cho xã hội. Có thể tôi quá lan man để kể về những ngày đầu đến trường nhưng có lẽ những kỉ niệm đầu tiên về ngôi trường luôn là những kí ức theo ta đi suốt cuộc đời.

Kỉ niệm với ngôi trường này nhiều lắm kể làm sao cho hết, thời gian gắn bó với ngôi trường trong suốt quãng thời tuổi thanh xuân cấp ba của tôi còn nhiều hơn là khoảng thời gian ở nhà. Ngôi trường gắn bó với tôi cả lúc vui lẫn lúc buồn. Nào là những ngày học thêm sớm tối cùng bạn bè ở căn tin của trường. Nào là những ngày lao động, trực tuần mệt nhoài. Nào là những ngày trời lạnh rét run người vẫn đến trường học thêm đến tám giờ tối mới về. Nào là những ngày trời mưa… Đâu đây trong tôi còn là những ngày lang thang khắp các ngõ ngách của trường không khác gì những nhà thám hiểm mở rộng tầm mắt đến những vùng đất mới. Thật nhiều, thật nhiều những kỉ niệm nơi đây.

Thế đấy, đó là những cảm xúc chân thật nhất, đáng quý nhất mà tôi đã may mắn được đón nhận ở ngôi trường hồng, để rồi nó trở thành những kỉ niệm đẹp mà tôi đem theo trên suốt con đường đời và để một ngày nào đó khi tôi không còn đặt dấu chân mình trên ngôi trường này nhưng tôi vẫn có thể tự hào kể với mọi người rằng: Hai Bà Trưng là nơi mà tôi đã từng học!

READ  Dàn ý Phân tích truyện ngắn Vợ nhặt của Kim Lân

LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ

LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI