Cảm nghĩ của em về ngày Quân đội nhân dân Việt Nam

Cảm nghĩ của em về ngày Quân đội nhân dân Việt Nam

Bài làm

Loading...

Tôi luôn cảm thấy may mắn vì được sinh ra và lớn lên khỏe mạnh trong một môi trường bình yên. Lớn lên một chút, qua những câu chuyện mà ông bà nội kể, qua những bài học lịch sử ở trường, tôi biết được rằng chính nhờ sự hi sinh cao cả, không tiếc xương máu của cha ông, của những thế hệ đi trước mà tôi và tất cả những người dân Việt Nam ngày nay mới được sống trong không khí hòa bình như thế này. Vốn yêu thích môn Lịch sử, tôi dành rất nhiều thời gian để tìm hiểu về những cuộc cách mạng để  giành lại độc lập của nhân dân ta. Và cũng từ đó hình ảnh những anh lính bộ đội cụ Hồ, những con người trong bộ quân phục xanh thẫm đã khắc ghi trong lòng tôi những ấn tượng khó phai mờ.

Họ là những con người vô cùng dũng cảm, gan dạ, bộc trực và luôn cố gắng hết sức mình trong từng nhiệm vụ. Họ là những con người với tuổi đời còn rất trẻ, một số người đã lập gia đình. Nhưng đối với họ, những bữa cơm nhà là một điều thật xa xỉ. Với vài tuần, thậm chí là chỉ vài ngày nghỉ phép mỗi năm, họ không có nhiều thời gian bên gia đình. Bộ đội là những con người luôn phải trải qua rất nhiều thử thách, nhiệm vụ nguy hiểm, nhưng họ rất ít khi sợ hãi. Có lẽ, họ sợ nỗi cô đơn nhiều hơn. Tôi đã từng xem những phóng sự về cuộc sống của những anh lính bộ đội biên phòng đóng quân tại những nơi xa xôi hẻo lánh nhất vùng núi rừng Tây Bắc. Họ ở đó, tất bật mỗi ngày với việc canh gác, bắt giữ tội phạm xuyên biên giới; với những buổi sáng cùng dân làng đi làm nương rẫy, đi thu hoạch rau củ đem ra chợ phiên bán; với những ngày trời mưa to, họ đưa đón các em học sinh đi qua những con đường lầy lội, khúc khuỷu,… Nhưng mỗi khi nhìn những cánh hoa đào, hoa mai nhẹ nhàng bay trong gió báo hiệu một mùa Tết nữa lại về, đứng trên đỉnh đồi canh gác nhìn xuống bản làng phía dưới, thấy ánh đèn le lói mà ấm áp trong mỗi căn nhà nhỏ, ánh mắt của những người chiến sĩ ấy mới buồn bã làm sao. Những lúc ấy, có lẽ họ cũng đang khát khao một bữa cơm nhà, khát khao không khí sum vầy với gia đình, hay đơn giản chỉ là một vòng ôm thật chặt của người mà họ yêu thương.

READ  Kể về ngày Tết yêu thương ở quê em
Loading...

Để trở thành một chiến sĩ đều cần phải trải qua rất nhiều bài kiểm tra, khóa huấn luyện khắc nghiệt. Khi đã được đứng trong hàng ngũ quân đội, họ chính là những người xuất sắc nhất, nổi trội nhất. Nhiều người nghĩ họ quá cứng nhắc, quá lạnh lùng, quá thô ráp, như những “robot” đội lốt người,… Nhưng có ai biết rằng ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng đó là một trái tim nồng ấm, chan chứa tình yêu thương. Họ chỉ là những con người bình thường, họ cũng có cảm xúc như bao người khác, chỉ là họ không muốn hoặc không giỏi trong việc thể hiện cảm xúc của mình ra bên ngoài mà thôi. Ta thường thấy họ luôn điềm tĩnh, chín chắn, nhưng lúc cần thiết như tụ tập bạn bè, hay đã tìm ra “đối tượng”,… họ sẽ thể hiện cảm xúc của mình một cách tự nhiên, có thể là khá vồn vã. Họ là những người con hiếu thảo, là mẫu người “ngoài lạnh trong nóng”, chung thủy và vô cùng kiên định trước việc lựa chọn hạnh phúc của mình.

Bộ đội là những người đàn ông mạnh mẽ, nhưng cần phải có một người phụ nữ mạnh mẽ hơn để trở thành vợ của họ. Những người phụ nữ ấy luôn phải cố gắng dằn xuống nỗi cô đơn của mình để trở thành hậu phương vững chắc cho chồng ở nơi xa. Họ luôn phải làm tất cả mọi việc trong nhà và luôn phải tự mình xoay sở những lúc cần thiết. Tôi đã từng đọc được rất nhiều câu chuyện cảm động về những người phụ nữ sắp sinh có chồng là bộ đội, nhà bố mẹ ở xa, phải tự mình chạy ra đường để bắt taxi đi đến bệnh viện, ánh mắt họ thể hiện sự kìm nén nỗi đau; là những giọt nước mắt long lanh trên khóe mi của cô gái vừa mới lấy chồng là bộ đội đặc chủng, còn chưa được tận hưởng trọn vẹn niềm vui đã phải sống cách biệt. Đó chính là sự hi sinh cao cả của những người phụ nữ, họ chấp nhận sống với nỗi cô đơn trong căn nhà thiếu vắng hơi ấm người chồng, luôn mòn mỏi đợi đến ngày chồng trở về. Niềm vui của họ khi gặp lại chồng sau biết bao ngày xa cách dường như không diễn tả được thành lời. Họ cố gắng tận hưởng những giây phút có chồng bên cạnh, tận hưởng giây phút gia đình đoàn tụ, để rồi sau đó lại phải chia ly.

READ  Học để biết, học để làm, học để chung sống

Những người bộ đội, những con người đang sống và cũng đang ngã xuống từng ngày trong từng nhiệm vụ nguy hiểm, những con người đang nhớ nhà hoặc đang trải qua nỗi cô đơn dài đằng đẵng,… Họ thật đáng để cho ta ngưỡng mộ và tôn vinh. Mỗi năm, cứ đến ngày 22/12 – ngày truyền thống Quân đội Nhân dân Việt  Nam, cả đất nước sẽ luôn nhớ và luôn muốn thể hiện sự biết ơn đối với những con người đang ngày đêm thầm lặng canh gác, bảo vệ cuộc sống của chính chúng ta.


LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ

LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI