Bài viết về ngày 20/11 – Cô giáo của tôi

“ Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo

Lúc đến trường cô giáo như mẹ hiền”

Tôi đã có những người mẹ hiền như vậy trong cuộc đời và tôi chắc chắn các bạn cũng sẽ có những ngườ mẹ hiền như tôi ở “ Ngôi nhà thứ hai của mình”. Người mẹ hiền mà tôi hằng yêu quý nhớ nhung và cả lòng biết ơn nữa. Đó chính là cô Thu – Cô giáo chủ nhiệm của lớp tôi.

Cô giáo của tôi còn trẻ lắm, cô chỉ mới ra trường được mấy năm. Nhưng lạ thế không chỉ riêng tôi mà còn các bạn trong lớp cũng rất yêu quý cô và cô cũng rất yêu quý chúng tôi.

Cô tốt đẹp lắm, giáng cô vừa tầm, đầy đặn, khuôn mặt thật tươi tắn, dễ gần. Tôi thích nhất là mỗi lần cô giáo cười , khuôn mặt cô tôi hửng sáng lên, hàm răng trắng đều, đôi môi hồng như thoa son, mắt cô chỉ nhỏ như sợi chỉ, tuy vậy tôi vẫn thấy cô tôi đẹp lắm, có lẽ vì tình yêu thương của tôi dành cho cô. Nên lúc nào tôi cũng thấy cô tôi đẹp nhất.

Tuy thế, cô tôi nghiêm lắm đấy chẳng phải là ở lớp có mấy “ tưởng” tưởng cô hiền nên làm tới, khi cô nghiêm sắc mặt, thì các “vị”nữ lại sợ hãi.

Cô tôi thật sự là “ người mẹ”, “người chị” thứ hai của chúng tôi. Ngoài những kiến thức bài giảng trên lớp, cái gì cô tôi cũng biết, đặc biệt là cô còn lí giải, giảng giải những điều mà chúng tôi chỉ nghĩ và chỉ nghĩ mà thôi.

Thế mà cô cũng biết, cô nói trúng phóc ý nghĩ của chúng tôi, có đôi lúc, tôi thấy cô thật gần gũi, có những lúc tôi cũng như các bạn rất khó nói chuyên với người khác, kể cả mẹ mình, nhưng tôi lại dễ dàng kể cho cô nghe, với giọng tâm tình, thủ thỉ, cô hưỡng dẫn, giảng giải thậm chí kể những câu chuyện vui để từ đó mọi vướng mắc, ấm ức trong tôi được giải tỏa một cách nhẹ nhàng.

Nói về cô giáo mà lại không kể vai trò của cô, tài năng của cô khi truyền thụ kiến thức thì quả là thiếu sót lớn. Cô giáo của tôi là một giáo viên tuyệt vời, cô dạy môn văn, chương trình văn lớp 7, toàn những bài khó và xa lạ đối với chúng tôi. Tôi thật chật vật, nhiều bài tôi chẳng hiểu gì, nhất là mảng thơ cổ, phần ca dao ai cũng bảo dễ học nhưng cái đầu tăm tối của tôi lại không tưởng tượng để hiểu nổi được. Nhờ cô tôi đã học được những bài học từ những vài ca dao cổ về tình yêu gia đình, tình yêu và niềm tự hào về đất nước quê huơng. Tôi còn học được bài học về lòng cảm thông đỗi với những số phận, cuộc đời của người lao động xưa dưới chế độ phong kiến. Bây giờ thi tôi đã hiểu thế nào về thể thơ cổ, nhờ cô, tôi đã hiểu được cái lạnh lẽo, cô dơn trong tâm trang, nhớ nước thương nhà của bà Huyện Thanh Quan. Cũng là hai cụm từ “ ta với ta” ở hai bài thơ “ Qua đèo ngang” “ Bạn đến chơi nhà”, cô đã chỉ cho tôi thấy được cái hay, cái đẹp của tiếng việt, cái tài của hai nhà thơ khi sử dụng cụm từ đó.

Cảm ơn cô thật nhiều một “người chi”, một “người mẹ” đúng nghĩa của tôi ở trường. Nhờ cô tôi không sợ môn văn này nữa, bước đầu tôi cảm thấy môn học thật hay. Tôi muốn cảm ơn cô nhiều lắm bởi cô không chỉ bớt thời gian để nghe tôi và các bạn nói, cô còn quan sát chúng tôi để điều chỉnh hành vi cũng như lời nói của chúng tôi kịp thời.

Tôi vẫn thường hay nghe mẹ nói với cô : “ ở độ tuổi này: “người lớn không ra người lớn, trẻ con không ra trẻ con , ương ương dở dở, đến kì khó dạy”. Thế mà cô giáo thân yêu của tôi không chỉ quản lí, hưỡng dẫn, dạy bảo 19 “ tiểu  quỷ”. Và Chỉ nghe tới đó thôi mới biết thương cô đến nhường nào.

Cô giáo yêu quý của em, sau này lớn lên em có thể gặp nhiều thầy cô nữa nhưng mãi mãi em không thể nào quên cô, quên “ người mẹ” đáng kính thứ hai của mình. Em hữa với cô, em sẽ cố gắng để trở thành một học sinh ngoan, một công dân tốt  xứng đáng với sự dạy dỗ và yêu thương của cô.

Đỗ Lê Trí Dũng

Loading...

LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ

LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI